kitesquotes:

"Khi không còn những thằng như tao! Ai sẽ cần đến mày chứ người hùng?"
{Joker}des by nyan_neko@Kitesvn.com

"không phải hero nào cũng lôi đi đánh đấm, có những hero chỉ đứng sau hỗ trợ, có hero chỉ tập trung vào farm creep push lane đẩy chòi mà thôi."

kitesquotes:

"Khi không còn những thằng như tao! Ai sẽ cần đến mày chứ người hùng?"

{Joker}
des by nyan_neko@Kitesvn.com

"không phải hero nào cũng lôi đi đánh đấm, có những hero chỉ đứng sau hỗ trợ, có hero chỉ tập trung vào farm creep push lane đẩy chòi mà thôi."

(via congaicuabien243)

tililu:

Có một bạn nhỏ, trong lúc thất tình, đã hỏi mình: sao em không được như chị, có một người thật yêu mình, lúc nào cũng lo nghĩ, đặt mình lên trên hết mọi thứ.
Mình nói, muốn ai đó, đặc biệt là đàn ông, đối tốt với mình, hãy dạy cho người đó biết nên làm gì và cho họ những cái cớ để làm điều đó.
Những ngày đầu tiên, sau khi xác lập quan hệ *Hẹn hò*, MPC nhiều phen chết lặng người, khi mình thình lình tiến đến, chỉnh lại nếp gấp ở hai bên tay áo sơ-mi, cho thẳng, cho đều.
Lúc thấy chùm chìa khóa có quá nhiều chìa để phân biệt, mình tháo một khoen móc khóa từ chùm của mình ra, thẳng lặng đeo thêm vào đó, phân loại chìa khóa xe, chìa khóa nhà ở HN, nhà ở SG. MPC lúc cầm tới, nhìn lên cái khoen kim loại, rồi lại nhìn mình luôn thản nhiên, chẳng nói chẳng rằng, thì cứ định nói gì, nhưng lại thôi.
Đơn giản như việc, ai đó từng gặp mình, dù là lần đầu tiên, hay đã nhiều lần, đều sẽ nghe thấy những lời rất quen:
*khẩu trang của chị đâu, sao không đeo vô?*
*Bai Bai. Về cẩn thận..*
*Ăn cái gì chưa? Mà có no chưa, có muốn ăn cái gì hông?*
Khi một ai đó, đối tốt hay không tốt với mình, thì phải xem lại, cách mình cho đi, đã là đủ chân thành, tốt đẹp hay chưa. Và tốt nhất là đừng bao giờ so sánh với người khác, mà trở lại áp đặt cho nhau. 
Các bạn cho rằng mình hên, rằng số mình sướng. Nhưng các bạn đâu biết được, mình đã bỏ ra những gì, nhận về bao nhiêu đâu. 

Nói vậy chuẩn phết.

tililu:

Có một bạn nhỏ, trong lúc thất tình, đã hỏi mình: sao em không được như chị, có một người thật yêu mình, lúc nào cũng lo nghĩ, đặt mình lên trên hết mọi thứ.

Mình nói, muốn ai đó, đặc biệt là đàn ông, đối tốt với mình, hãy dạy cho người đó biết nên làm gì và cho họ những cái cớ để làm điều đó.

Những ngày đầu tiên, sau khi xác lập quan hệ *Hẹn hò*, MPC nhiều phen chết lặng người, khi mình thình lình tiến đến, chỉnh lại nếp gấp ở hai bên tay áo sơ-mi, cho thẳng, cho đều.

Lúc thấy chùm chìa khóa có quá nhiều chìa để phân biệt, mình tháo một khoen móc khóa từ chùm của mình ra, thẳng lặng đeo thêm vào đó, phân loại chìa khóa xe, chìa khóa nhà ở HN, nhà ở SG. MPC lúc cầm tới, nhìn lên cái khoen kim loại, rồi lại nhìn mình luôn thản nhiên, chẳng nói chẳng rằng, thì cứ định nói gì, nhưng lại thôi.

Đơn giản như việc, ai đó từng gặp mình, dù là lần đầu tiên, hay đã nhiều lần, đều sẽ nghe thấy những lời rất quen:

*khẩu trang của chị đâu, sao không đeo vô?*

*Bai Bai. Về cẩn thận..*

*Ăn cái gì chưa? Mà có no chưa, có muốn ăn cái gì hông?*

Khi một ai đó, đối tốt hay không tốt với mình, thì phải xem lại, cách mình cho đi, đã là đủ chân thành, tốt đẹp hay chưa. Và tốt nhất là đừng bao giờ so sánh với người khác, mà trở lại áp đặt cho nhau. 

Các bạn cho rằng mình hên, rằng số mình sướng. Nhưng các bạn đâu biết được, mình đã bỏ ra những gì, nhận về bao nhiêu đâu. 

Nói vậy chuẩn phết.

ryo243:

Hà Thành một thuở: Những câu chuyện, những cốc cafe ko bao giờ cũ Người Hà Nội uống cafe từ thời Pháp thuộc. Bắt đầu từ đâu, từ ai thì cũng chưa rõ. Nhưng “truyền kỳ” về chàng trai Nguyễn Văn Lâm (Lâm toét) đẩy xe cafe dạo năm nào tại vườn hoa Chí Linh luôn là một câu chuyện đi vào giai thoại. Mở đầu là vậy. Để ngày nay dù bạt ngàn những thương hiệu trong nước, quốc tế, những phố cafe, những chuỗi cafe hay chuyển đổi thời đại thành take away đi chăng nữa…nhắc cafe Hà Nội là nhắc đến những cái tên… Lâm, Năng, Nhân, Nhĩ, Dĩ, Giảng, Nuôi…là những cái tên, những thương hiệu cafe phố cổ vài ba chục năm tuổi, luôn là những nỗi nhớ ko gọi tên nổi của những người Hà Nội cũ. Dưới gốc cây bàng, dưới tán bằng lăng, cốc cafe qua ánh sáng bảng lảng nơi góc phố, là màu nhớ hổ phách, là vị khét đặc trưng ko lẫn, là cái bàn gỗ chông chênh, đặt cốc liên xô vơi nửa giọt đắng. Lâm là hiện thân lịch sử cafe Hà Nội rồi, Nhĩ thì quá tuyệt, ngồi cả buổi giọt sầu bám thành cốc cũng mãi chả chịu rơi xuống đáy vì quá đặc. Giảng cùng với nhánh Đinh: cafe trứng. Nhân độc bá Hàng Hành…Rồi một cái tên ko biết ai còn nhớ, ko phải vị ngon mà là một không gian đặc quánh phố: Flagon - Lò Sũ!! Ngày nay cafe Hà thành cũng đã khác. Những phố dài cafe ken đặc mà lúc đầu mới mở ko ai nghĩ có thể “như thế”. Lâm thành 2 nhánh. Giảng thành Giảng anh và Giảng em. Năng cũng thành Năng em và Năng anh. Hàng Hành ko còn là độc bá một cõi - Nhân nữa… Giới trẻ khác xưa, khi cafe chỉ còn là cái cớ…- Hà Nội Phố

ryo243:

Hà Thành một thuở: Những câu chuyện, những cốc cafe ko bao giờ cũ

Người Hà Nội uống cafe từ thời Pháp thuộc. Bắt đầu từ đâu, từ ai thì cũng chưa rõ. Nhưng “truyền kỳ” về chàng trai Nguyễn Văn Lâm (Lâm toét) đẩy xe cafe dạo năm nào tại vườn hoa Chí Linh luôn là một câu chuyện đi vào giai thoại. Mở đầu là vậy. Để ngày nay dù bạt ngàn những thương hiệu trong nước, quốc tế, những phố cafe, những chuỗi cafe hay chuyển đổi thời đại thành take away đi chăng nữa…nhắc cafe Hà Nội là nhắc đến những cái tên…

Lâm, Năng, Nhân, Nhĩ, Dĩ, Giảng, Nuôi…là những cái tên, những thương hiệu cafe phố cổ vài ba chục năm tuổi, luôn là những nỗi nhớ ko gọi tên nổi của những người Hà Nội cũ. Dưới gốc cây bàng, dưới tán bằng lăng, cốc cafe qua ánh sáng bảng lảng nơi góc phố, là màu nhớ hổ phách, là vị khét đặc trưng ko lẫn, là cái bàn gỗ chông chênh, đặt cốc liên xô vơi nửa giọt đắng. Lâm là hiện thân lịch sử cafe Hà Nội rồi, Nhĩ thì quá tuyệt, ngồi cả buổi giọt sầu bám thành cốc cũng mãi chả chịu rơi xuống đáy vì quá đặc. Giảng cùng với nhánh Đinh: cafe trứng. Nhân độc bá Hàng Hành…Rồi một cái tên ko biết ai còn nhớ, ko phải vị ngon mà là một không gian đặc quánh phố: Flagon - Lò Sũ!!

Ngày nay cafe Hà thành cũng đã khác. Những phố dài cafe ken đặc mà lúc đầu mới mở ko ai nghĩ có thể “như thế”. Lâm thành 2 nhánh. Giảng thành Giảng anh và Giảng em. Năng cũng thành Năng em và Năng anh. Hàng Hành ko còn là độc bá một cõi - Nhân nữa… Giới trẻ khác xưa, khi cafe chỉ còn là cái cớ…

- Hà Nội Phố

(via trangbabykute)

Mình đơn giản nên chỉ hiểu được mấy thứ mức độ thế này, cứ giấu giếm này nọ làm sao mà hiểu được đây?

Mình đơn giản nên chỉ hiểu được mấy thứ mức độ thế này, cứ giấu giếm này nọ làm sao mà hiểu được đây?

(Source: studioborlenghi, via ak47)

"

#77


Việc ngu ngốc nhất bạn từng làm là gì?

"
-
  1. Hồi bé tao hay ăn mì tôm sống trên giường, đến tối nằm ngủ sờ thấy cái gì cứng cứng, tưởng mì tôm nên phải tiết kiệm lương thực, nhặt lên bỏ vào miệng. Ăn thấy mùi lạ lạ chợt nhớ ra hôm qua mới ngồi cắt móng chân trên giường.”
  2. "Hồi cấp 2 thích con bạn lớp bên, viết mẩu thư tỏ tình để trong túi, tiết 2 thấy nó đang nói chuyện ngoài hành lang thì lao qua, nhét giấy vào tay nó rồi chạy vụt đi. Thấp thỏm hết cả ngày, về nhà mới thấy thư tình còn trong túi! Và tờ tiền 2k thì không thấy đâu…”
  3. "Lúc cắt hành tây, tao nghĩ nhắm mắt lại sẽ không chảy nước mắt, ai ngờ cuối cùng vẫn phải chảy nước mắt vì đứt tay."
  4. "Đang viết chính tả thì bút tắc mực, mở ra thổi ngòi, không hiểu sao lỡ miệng mút vào một cái…"
  5. "Hồi bé sang nhà bạn chơi, thấy con chó ngồi chồm hỗm ở đấy nên không dám vào, mặc dù đứa bạn đã khẳng định chắc nịch rằng ‘nó không cắn đâu’. Lằng nhằng một lúc, đòi bạn xích chó vào, nó bảo, "Yên tâm, tao đã xích lại bằng một sợi dây vô hình rồi”. Thò chân đi thử mấy bước thấy con ấy không động đậy gì nên tao cũng tin. Và cuối cùng hôm ấy bị cắn rách quần.”
  6. "Chuyện của anh tao được không? Năm ngoái anh tao đi xăm một con bọ cạp trên vai. Năm nay bị stress, tăng gần 20 cân, bây giờ đi đâu người ta cũng hỏi ‘Bao nhiêu con không xăm lại xăm tôm hùm lên vai làm gì?’ “

(via xinchaongayxua)

:”))

(via foralifetimethings)

humansofhanoi:

Thân chào các bạn,Lời đầu tiên HOHN Team xin cảm ơn sự ủng hộ của các bạn trong thời gian qua. Gần đây, anh Facebook nhà ta thay đổi “thuật toán” liên tục khiến nhiều bạn bị hạn chế nhìn thấy post của Humans of Hà Nội. Các bạn có thể click vào nút Liked (Góc dưới bên phải cover photo) và chọn Get Notifications để có thể update liên tục những post mới nhất của chúng tôi. Mỗi lượt Like, Comment và Share của các bạn là động lực rất lớn cho một dự án phi lợi nhuận như chúng tôi. Humans of Hà Nội luôn mong muốn lưu giữ những khoảnh khắc giản dị về cuộc sống, về chính từng người đang sinh sống, làm việc tại Hà Nội hoặc chỉ ghé qua mảnh đất này. Hy vọng, từng câu chuyện nhỏ giản dị sẽ giúp bạn dễ dàng phá bỏ những bức tường vô hình ngăn cách giữa bạn và tôi, giữa bạn và cuộc sống xung quanh mình.Cũng trong dịp tháng 9 này, HOHN Team sẽ đem lại một luồng gió mới cho các bạn với sự kiện nhỏ mang tên “Chuyện dọc đường”. Trong thời gian này, chúng tôi sẽ chia sẻ những bức ảnh, những câu chuyện mà chúng tôi bắt gặp và trò chuyện tại những cung đường do các thành viên của Humans of Hà Nội đi qua. Mong rằng chúng tôi có thể đem lại cho tất cả các bạn những hình ảnh đẹp về đất nước và con người Việt Nam ta. Chúng tôi cũng hy vọng nhận được những câu chuyện và bức ảnh về con người trên khắp đất nước của chính các bạn, bằng cách gửi ảnh và câu chuyện tới địa chỉ email: humansofhanoi@gmail.comCảm ơn các bạn, mong tiếp tục nhận được sự ủng hộ của các bạn. Chúc các bạn gặp nhiều may mắn và thành công trong cuộc sống. HOHN TEAM.—-Greetings, dear readers!Firstly, our team at HOHN would like to extend our warmest thanks to everyone for your support after all this time. With all the recent changes to Facebook, some of our readers have had difficulty seeing new posts from HOHN. To rectify the situation, you can click the Liked button (at the bottom right corner of the Cover photo) and choose Get Notifications, this will keep you up to date with our latest posts. Every Like, Comment or Share from you guys is a great source of support and motivation for a non-profit project like ours. It is our wish at Humans of Hanoi to preserve the ordinary moments in the lives of those who are living, working or perhaps just passing by this land of Hanoi. And through our simple tales, we hope to undo the invisible walls segregating you and me and the world around us. A breath of fresh air in this September is a small event called “Stories Along the Way”. Within this period, we will feature photos and stories that members of HOHN encounter in the places we passed through. Hopefully we can present to you some nice images of our nation and her people. We also hope to receive stories and photos of people in your countries. You can send them to us through: humansofhanoi@gmail.comOnce again, thank you, friends. We hope to continue receiving your support, and may your lives be filled with successes and good fortunes. HOHN TEAM.

humansofhanoi:

Thân chào các bạn,

Lời đầu tiên HOHN Team xin cảm ơn sự ủng hộ của các bạn trong thời gian qua. Gần đây, anh Facebook nhà ta thay đổi “thuật toán” liên tục khiến nhiều bạn bị hạn chế nhìn thấy post của Humans of Hà Nội. Các bạn có thể click vào nút Liked (Góc dưới bên phải cover photo) và chọn Get Notifications để có thể update liên tục những post mới nhất của chúng tôi. Mỗi lượt Like, Comment và Share của các bạn là động lực rất lớn cho một dự án phi lợi nhuận như chúng tôi. Humans of Hà Nội luôn mong muốn lưu giữ những khoảnh khắc giản dị về cuộc sống, về chính từng người đang sinh sống, làm việc tại Hà Nội hoặc chỉ ghé qua mảnh đất này. Hy vọng, từng câu chuyện nhỏ giản dị sẽ giúp bạn dễ dàng phá bỏ những bức tường vô hình ngăn cách giữa bạn và tôi, giữa bạn và cuộc sống xung quanh mình.

Cũng trong dịp tháng 9 này, HOHN Team sẽ đem lại một luồng gió mới cho các bạn với sự kiện nhỏ mang tên “Chuyện dọc đường”. Trong thời gian này, chúng tôi sẽ chia sẻ những bức ảnh, những câu chuyện mà chúng tôi bắt gặp và trò chuyện tại những cung đường do các thành viên của Humans of Hà Nội đi qua. Mong rằng chúng tôi có thể đem lại cho tất cả các bạn những hình ảnh đẹp về đất nước và con người Việt Nam ta. 

Chúng tôi cũng hy vọng nhận được những câu chuyện và bức ảnh về con người trên khắp đất nước của chính các bạn, bằng cách gửi ảnh và câu chuyện tới địa chỉ email: humansofhanoi@gmail.com

Cảm ơn các bạn, mong tiếp tục nhận được sự ủng hộ của các bạn. Chúc các bạn gặp nhiều may mắn và thành công trong cuộc sống. 

HOHN TEAM.

—-

Greetings, dear readers!

Firstly, our team at HOHN would like to extend our warmest thanks to everyone for your support after all this time. With all the recent changes to Facebook, some of our readers have had difficulty seeing new posts from HOHN. To rectify the situation, you can click the Liked button (at the bottom right corner of the Cover photo) and choose Get Notifications, this will keep you up to date with our latest posts. Every Like, Comment or Share from you guys is a great source of support and motivation for a non-profit project like ours. It is our wish at Humans of Hanoi to preserve the ordinary moments in the lives of those who are living, working or perhaps just passing by this land of Hanoi. And through our simple tales, we hope to undo the invisible walls segregating you and me and the world around us. 

A breath of fresh air in this September is a small event called “Stories Along the Way”. Within this period, we will feature photos and stories that members of HOHN encounter in the places we passed through. Hopefully we can present to you some nice images of our nation and her people. 

We also hope to receive stories and photos of people in your countries. You can send them to us through: humansofhanoi@gmail.com

Once again, thank you, friends. We hope to continue receiving your support, and may your lives be filled with successes and good fortunes. 

HOHN TEAM.

humansofhanoi:

"Hồi còn bé tôi đã đi qua và nhìn nơi linh thiêng ấy rất nhiều lần. Vậy nên tôi luôn tự hỏi: ‘Tại sao tôi lại không thử làm điều tôi muốn trong cuộc đời này!’Đây chắc chắn là một điều điên rồ nhất mà tôi muốn làm bấy lâu nay. Ở cái Hà Nội bé xíu này hầu như mọi nơi đều đã sục sạo hết cả rồi, nhưng chắc chỉ còn mỗi Tháp Rùa là tôi chưa từng đặt chân tới.”"As a child, I used to go over and gaze at that sacred site many times. Thus, I always keep asking myself: “Why shouldn’t I try doing things that I really desire in life?”. This must be the craziest thing I have ever wished to do for long. In this little Hanoi, I have explored almost every place, only except for the Turtle Tower that I’ve never set foot in.”

humansofhanoi:

"Hồi còn bé tôi đã đi qua và nhìn nơi linh thiêng ấy rất nhiều lần. Vậy nên tôi luôn tự hỏi: ‘Tại sao tôi lại không thử làm điều tôi muốn trong cuộc đời này!’
Đây chắc chắn là một điều điên rồ nhất mà tôi muốn làm bấy lâu nay. Ở cái Hà Nội bé xíu này hầu như mọi nơi đều đã sục sạo hết cả rồi, nhưng chắc chỉ còn mỗi Tháp Rùa là tôi chưa từng đặt chân tới.”

"As a child, I used to go over and gaze at that sacred site many times. Thus, I always keep asking myself: “Why shouldn’t I try doing things that I really desire in life?”. 
This must be the craziest thing I have ever wished to do for long. In this little Hanoi, I have explored almost every place, only except for the Turtle Tower that I’ve never set foot in.”