Đàn ông – nếu đã 20, nếu chưa 25

huongthangtu:

Đôi nét về tác giả Lý Khai Phục:

image

Lý Khai Phục (Kai-Fu Lee) là một nhà khoa học máy tính nổi tiếng – ông từng làm việc cho Apple – và đã trở thành một hiện tượng ở Trung Quốc. Lee, lớn lên ở Đài Loan và có bằng Tiến sỹ ở trường Carnegie Mellon, được xem là một biểu tượng thành công. Ông…

(Source: lunardrik)

kitesquotes:

"Khi không còn những thằng như tao! Ai sẽ cần đến mày chứ người hùng?"
{Joker}des by nyan_neko@Kitesvn.com

"không phải hero nào cũng lôi đi đánh đấm, có những hero chỉ đứng sau hỗ trợ, có hero chỉ tập trung vào farm creep push lane đẩy chòi mà thôi."

kitesquotes:

"Khi không còn những thằng như tao! Ai sẽ cần đến mày chứ người hùng?"

{Joker}
des by nyan_neko@Kitesvn.com

"không phải hero nào cũng lôi đi đánh đấm, có những hero chỉ đứng sau hỗ trợ, có hero chỉ tập trung vào farm creep push lane đẩy chòi mà thôi."

(via congaicuabien243)

tililu:

Có một bạn nhỏ, trong lúc thất tình, đã hỏi mình: sao em không được như chị, có một người thật yêu mình, lúc nào cũng lo nghĩ, đặt mình lên trên hết mọi thứ.
Mình nói, muốn ai đó, đặc biệt là đàn ông, đối tốt với mình, hãy dạy cho người đó biết nên làm gì và cho họ những cái cớ để làm điều đó.
Những ngày đầu tiên, sau khi xác lập quan hệ *Hẹn hò*, MPC nhiều phen chết lặng người, khi mình thình lình tiến đến, chỉnh lại nếp gấp ở hai bên tay áo sơ-mi, cho thẳng, cho đều.
Lúc thấy chùm chìa khóa có quá nhiều chìa để phân biệt, mình tháo một khoen móc khóa từ chùm của mình ra, thẳng lặng đeo thêm vào đó, phân loại chìa khóa xe, chìa khóa nhà ở HN, nhà ở SG. MPC lúc cầm tới, nhìn lên cái khoen kim loại, rồi lại nhìn mình luôn thản nhiên, chẳng nói chẳng rằng, thì cứ định nói gì, nhưng lại thôi.
Đơn giản như việc, ai đó từng gặp mình, dù là lần đầu tiên, hay đã nhiều lần, đều sẽ nghe thấy những lời rất quen:
*khẩu trang của chị đâu, sao không đeo vô?*
*Bai Bai. Về cẩn thận..*
*Ăn cái gì chưa? Mà có no chưa, có muốn ăn cái gì hông?*
Khi một ai đó, đối tốt hay không tốt với mình, thì phải xem lại, cách mình cho đi, đã là đủ chân thành, tốt đẹp hay chưa. Và tốt nhất là đừng bao giờ so sánh với người khác, mà trở lại áp đặt cho nhau. 
Các bạn cho rằng mình hên, rằng số mình sướng. Nhưng các bạn đâu biết được, mình đã bỏ ra những gì, nhận về bao nhiêu đâu. 

Nói vậy chuẩn phết.

tililu:

Có một bạn nhỏ, trong lúc thất tình, đã hỏi mình: sao em không được như chị, có một người thật yêu mình, lúc nào cũng lo nghĩ, đặt mình lên trên hết mọi thứ.

Mình nói, muốn ai đó, đặc biệt là đàn ông, đối tốt với mình, hãy dạy cho người đó biết nên làm gì và cho họ những cái cớ để làm điều đó.

Những ngày đầu tiên, sau khi xác lập quan hệ *Hẹn hò*, MPC nhiều phen chết lặng người, khi mình thình lình tiến đến, chỉnh lại nếp gấp ở hai bên tay áo sơ-mi, cho thẳng, cho đều.

Lúc thấy chùm chìa khóa có quá nhiều chìa để phân biệt, mình tháo một khoen móc khóa từ chùm của mình ra, thẳng lặng đeo thêm vào đó, phân loại chìa khóa xe, chìa khóa nhà ở HN, nhà ở SG. MPC lúc cầm tới, nhìn lên cái khoen kim loại, rồi lại nhìn mình luôn thản nhiên, chẳng nói chẳng rằng, thì cứ định nói gì, nhưng lại thôi.

Đơn giản như việc, ai đó từng gặp mình, dù là lần đầu tiên, hay đã nhiều lần, đều sẽ nghe thấy những lời rất quen:

*khẩu trang của chị đâu, sao không đeo vô?*

*Bai Bai. Về cẩn thận..*

*Ăn cái gì chưa? Mà có no chưa, có muốn ăn cái gì hông?*

Khi một ai đó, đối tốt hay không tốt với mình, thì phải xem lại, cách mình cho đi, đã là đủ chân thành, tốt đẹp hay chưa. Và tốt nhất là đừng bao giờ so sánh với người khác, mà trở lại áp đặt cho nhau. 

Các bạn cho rằng mình hên, rằng số mình sướng. Nhưng các bạn đâu biết được, mình đã bỏ ra những gì, nhận về bao nhiêu đâu. 

Nói vậy chuẩn phết.

ryo243:

Hà Thành một thuở: Những câu chuyện, những cốc cafe ko bao giờ cũ Người Hà Nội uống cafe từ thời Pháp thuộc. Bắt đầu từ đâu, từ ai thì cũng chưa rõ. Nhưng “truyền kỳ” về chàng trai Nguyễn Văn Lâm (Lâm toét) đẩy xe cafe dạo năm nào tại vườn hoa Chí Linh luôn là một câu chuyện đi vào giai thoại. Mở đầu là vậy. Để ngày nay dù bạt ngàn những thương hiệu trong nước, quốc tế, những phố cafe, những chuỗi cafe hay chuyển đổi thời đại thành take away đi chăng nữa…nhắc cafe Hà Nội là nhắc đến những cái tên… Lâm, Năng, Nhân, Nhĩ, Dĩ, Giảng, Nuôi…là những cái tên, những thương hiệu cafe phố cổ vài ba chục năm tuổi, luôn là những nỗi nhớ ko gọi tên nổi của những người Hà Nội cũ. Dưới gốc cây bàng, dưới tán bằng lăng, cốc cafe qua ánh sáng bảng lảng nơi góc phố, là màu nhớ hổ phách, là vị khét đặc trưng ko lẫn, là cái bàn gỗ chông chênh, đặt cốc liên xô vơi nửa giọt đắng. Lâm là hiện thân lịch sử cafe Hà Nội rồi, Nhĩ thì quá tuyệt, ngồi cả buổi giọt sầu bám thành cốc cũng mãi chả chịu rơi xuống đáy vì quá đặc. Giảng cùng với nhánh Đinh: cafe trứng. Nhân độc bá Hàng Hành…Rồi một cái tên ko biết ai còn nhớ, ko phải vị ngon mà là một không gian đặc quánh phố: Flagon - Lò Sũ!! Ngày nay cafe Hà thành cũng đã khác. Những phố dài cafe ken đặc mà lúc đầu mới mở ko ai nghĩ có thể “như thế”. Lâm thành 2 nhánh. Giảng thành Giảng anh và Giảng em. Năng cũng thành Năng em và Năng anh. Hàng Hành ko còn là độc bá một cõi - Nhân nữa… Giới trẻ khác xưa, khi cafe chỉ còn là cái cớ…- Hà Nội Phố

ryo243:

Hà Thành một thuở: Những câu chuyện, những cốc cafe ko bao giờ cũ

Người Hà Nội uống cafe từ thời Pháp thuộc. Bắt đầu từ đâu, từ ai thì cũng chưa rõ. Nhưng “truyền kỳ” về chàng trai Nguyễn Văn Lâm (Lâm toét) đẩy xe cafe dạo năm nào tại vườn hoa Chí Linh luôn là một câu chuyện đi vào giai thoại. Mở đầu là vậy. Để ngày nay dù bạt ngàn những thương hiệu trong nước, quốc tế, những phố cafe, những chuỗi cafe hay chuyển đổi thời đại thành take away đi chăng nữa…nhắc cafe Hà Nội là nhắc đến những cái tên…

Lâm, Năng, Nhân, Nhĩ, Dĩ, Giảng, Nuôi…là những cái tên, những thương hiệu cafe phố cổ vài ba chục năm tuổi, luôn là những nỗi nhớ ko gọi tên nổi của những người Hà Nội cũ. Dưới gốc cây bàng, dưới tán bằng lăng, cốc cafe qua ánh sáng bảng lảng nơi góc phố, là màu nhớ hổ phách, là vị khét đặc trưng ko lẫn, là cái bàn gỗ chông chênh, đặt cốc liên xô vơi nửa giọt đắng. Lâm là hiện thân lịch sử cafe Hà Nội rồi, Nhĩ thì quá tuyệt, ngồi cả buổi giọt sầu bám thành cốc cũng mãi chả chịu rơi xuống đáy vì quá đặc. Giảng cùng với nhánh Đinh: cafe trứng. Nhân độc bá Hàng Hành…Rồi một cái tên ko biết ai còn nhớ, ko phải vị ngon mà là một không gian đặc quánh phố: Flagon - Lò Sũ!!

Ngày nay cafe Hà thành cũng đã khác. Những phố dài cafe ken đặc mà lúc đầu mới mở ko ai nghĩ có thể “như thế”. Lâm thành 2 nhánh. Giảng thành Giảng anh và Giảng em. Năng cũng thành Năng em và Năng anh. Hàng Hành ko còn là độc bá một cõi - Nhân nữa… Giới trẻ khác xưa, khi cafe chỉ còn là cái cớ…

- Hà Nội Phố

(via trangbabykute)

Mình đơn giản nên chỉ hiểu được mấy thứ mức độ thế này, cứ giấu giếm này nọ làm sao mà hiểu được đây?

Mình đơn giản nên chỉ hiểu được mấy thứ mức độ thế này, cứ giấu giếm này nọ làm sao mà hiểu được đây?

(Source: studioborlenghi, via ak47)

"

#77


Việc ngu ngốc nhất bạn từng làm là gì?

"
-
  1. Hồi bé tao hay ăn mì tôm sống trên giường, đến tối nằm ngủ sờ thấy cái gì cứng cứng, tưởng mì tôm nên phải tiết kiệm lương thực, nhặt lên bỏ vào miệng. Ăn thấy mùi lạ lạ chợt nhớ ra hôm qua mới ngồi cắt móng chân trên giường.”
  2. "Hồi cấp 2 thích con bạn lớp bên, viết mẩu thư tỏ tình để trong túi, tiết 2 thấy nó đang nói chuyện ngoài hành lang thì lao qua, nhét giấy vào tay nó rồi chạy vụt đi. Thấp thỏm hết cả ngày, về nhà mới thấy thư tình còn trong túi! Và tờ tiền 2k thì không thấy đâu…”
  3. "Lúc cắt hành tây, tao nghĩ nhắm mắt lại sẽ không chảy nước mắt, ai ngờ cuối cùng vẫn phải chảy nước mắt vì đứt tay."
  4. "Đang viết chính tả thì bút tắc mực, mở ra thổi ngòi, không hiểu sao lỡ miệng mút vào một cái…"
  5. "Hồi bé sang nhà bạn chơi, thấy con chó ngồi chồm hỗm ở đấy nên không dám vào, mặc dù đứa bạn đã khẳng định chắc nịch rằng ‘nó không cắn đâu’. Lằng nhằng một lúc, đòi bạn xích chó vào, nó bảo, "Yên tâm, tao đã xích lại bằng một sợi dây vô hình rồi”. Thò chân đi thử mấy bước thấy con ấy không động đậy gì nên tao cũng tin. Và cuối cùng hôm ấy bị cắn rách quần.”
  6. "Chuyện của anh tao được không? Năm ngoái anh tao đi xăm một con bọ cạp trên vai. Năm nay bị stress, tăng gần 20 cân, bây giờ đi đâu người ta cũng hỏi ‘Bao nhiêu con không xăm lại xăm tôm hùm lên vai làm gì?’ “

(via xinchaongayxua)

:”))

(via foralifetimethings)